Vào tháng 2/1976, sau khi đất nước thống nhất, Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam đã ban hành nghị định hợp nhất một số tỉnh thành ở miền Nam, trong đó có Bạc Liêu và Cà Mau. Sự kiện này đã khai sinh ra tỉnh Minh Hải, một đơn vị hành chính lớn mạnh bao gồm thị xã Minh Hải, thị xã Cà Mau và 7 huyện trực thuộc: Vĩnh Lợi, Hồng Dân, Giá Rai, Châu Thành, Thới Bình, Trần Văn Thời, Ngọc Hiển.
Bạc Liêu và Cà Mau từng có một thời gian ngắn ngủi sáp nhập thành tỉnh Minh Hải
Tuy nhiên, sự hợp nhất này chỉ kéo dài hơn hai thập kỷ. Đến ngày 6/11/1996, tại kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa IX, quyết định tách tỉnh Minh Hải thành hai tỉnh độc lập: Cà Mau và Bạc Liêu, chính thức có hiệu lực từ ngày 1/1/1997.
Sau khi tái lập, tỉnh Cà Mau có diện tích 5.211 km2 và dân số hơn 1,1 triệu người. Cà Mau bao gồm thành phố Cà Mau (tỉnh lỵ) và 6 huyện: Thới Bình, U Minh, Trần Văn Thời, Cái Nước, Đầm Dơi và Ngọc Hiển.
Trước khi sáp nhập vào tỉnh Minh Hải, Cà Mau từng mang một tên gọi khác. Theo Sắc lệnh số 143-NV của chính quyền Việt Nam Cộng hòa, tỉnh Cà Mau được đổi tên thành tỉnh An Xuyên, còn tỉnh lỵ Cà Mau đổi tên thành Quản Long. An Xuyên là tên của làng sở tại trước kia thuộc tổng Quản Long, vốn là nơi đặt quận lỵ quận Cà Mau trước năm 1956.
Ngày nay, thành phố Cà Mau là một đô thị năng động, đóng vai trò là trung tâm kinh tế, văn hóa và chính trị của tỉnh Cà Mau. Với vị trí địa lý chiến lược, giáp ranh với Bạc Liêu, Thới Bình, Trần Văn Thời, Cái Nước và Đầm Dơi, thành phố Cà Mau có diện tích tự nhiên 249,29 km², chiếm 4,71% diện tích toàn tỉnh. Thành phố đã được công nhận là đô thị loại 2 vào ngày 2/9/2010.
Đặc biệt, Cà Mau còn được biết đến là một trong những tỉnh dẫn đầu cả nước về xuất khẩu thủy sản. Theo Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu Thủy sản Việt Nam (VASEP), năm 2021, Cà Mau đạt kim ngạch xuất khẩu thủy sản trên 1 tỷ USD, chiếm hơn 11% tổng kim ngạch xuất khẩu thủy sản của cả nước, vượt qua nhiều tỉnh thành khác như Sóc Trăng và TP.HCM.